top of page

“Nghe bảo Trái Đất nở ra từ trứng”.

  • 23 thg 4, 2021
  • 7 phút đọc

Đã cập nhật: 11 thg 11, 2024

(Original in Vietnamese)

Muse: Đỗ Uyên

Photography: Khiêm Uyên


Đinh.. Bạn có một tin nhắn thoại:

- Nhân nay ngày đầu hạ tôi muốn hỏi em ra sao. Có phải vẫn trằn trọc hàng đêm nên thường thức khuya dậy muộn? Và có hay tim em thiếu điều gì?

Em bèn nhắn: Có lúc em thấy hốc tim rỗng nhưng có lúc nó lại đầy những ngổn ngang.

Người liền đáp: Em nghĩ nhiều rồi...




01. Vì em vẫn đang đợi ngày mình già đi.

Em không rõ cảm xúc của bản thân dạo gần đây.


Em chẳng còn muốn vật lộn với những cơn đau đầu khi cứ hoài nhớ đến những điều tốt đẹp đã qua. Quá nhiều thứ để suy nghĩ, quá nhiều cảm xúc chưa tỏ tường khi chúng cứ lần lượt kéo đến như một cơn lũ lớn rồi dần nhấn chìm em trong mớ bòng bong. Cơn đau không còn không đồng nghĩa với việc mình đã ổn. Em biết mình nên chấp nhận hiện thực mà đập tan đi những bong bóng ảo vọng nhưng... thật khó để buông bỏ quá khứ! Chỉ để lại cho em mớ hỗn độn trong tâm trí. Là do em nghĩ quá nhiều hay là do chẳng ai hiểu em?


Chúng dần hòa làm một.

Có phải do em luôn đề cao sự yêu thương bản thân quá nhiều, vì thế, điều đó vô tình trở thành một thứ gánh nặng khiến em mệt nhoài? Khi em vẫn chưa biết cách để yêu mình đúng thì em càng dễ dùng danh nghĩa tình yêu để che lấp những nỗi niềm khác...


Hoa hồng vốn nhiều gai, nếu vô tình cầm trúng ắt sẽ đau lắm. Dùng cách ví von này cho người cứ hoài bám víu lấy lớp bùn hổ thẹn, rồi tự trây trét lên cơ thể vốn mưng mủ đầy những vết thương càng khiến chúng khô đét thành những chiếc gai nhọn nhúc nhích trong tim. Lúc vết thương còn chưa lành, tâm cứ mãi động nên lại bong lớp mài mỏng manh khiến hằn thêm nhiều thương tổn vào sâu bên trong. Và như thế, tim chẳng còn có thể gợi lên được cảm giác nào nữa và những chiếc gai nhọn xấu xí thì vẫn cứ ở yên đấy.



Con người như giống cây hoa hồng có cái tôi cao. Có những người luôn kiêu căng mọi lúc cốt chỉ để che giấu sự tự ti ẩn sâu và sự căm ghét bản thân luôn hòng chực trào. À, thì ra người mà chúng ta đáng lẽ yêu thương nhất lại là người mà bản thân căm ghét nhất. Điều này luôn canh cánh trong lòng em rằng nếu như thân hoa hồng không còn gai thì có còn được gọi là hoa hồng chăng? Vậy ta sẽ là ai nếu mất đi cái tôi?


Cũng lâu rồi em không muốn người khác hỏi tuổi mình, vì em không muốn để lộ ra sự nhạy cảm với tuổi già. Lúc tuổi tâm hồn còn nhỏ, em luôn muốn trở thành một ai đó, miễn không phải là mình. Những lúc lòng này chất đầy thành kiến, tham vọng và tội lỗi thì có khi chúng ta đã chẳng giữ được mình. Sống trên đời, ta luôn muốn có tất cả nhưng mấy ai có đủ khả năng?


Dường như từ đâu đó xuất hiện lớp sương dày bắt đầu bao bọc lấy thân xác và tâm thức này. Điều đó khiến em cảm thấy ngột ngạt và dày vò khôn xiết vì cứ cố chấp không lắng nghe tim mình thì có thể đến cuối, em sẽ không biết cái tôi này là ai. Như một lẽ tất yếu, em hiểu rằng đến lúc mình phải học cách xuôi dòng mà thôi kháng cự với dòng chảy số phận. Có thể em chẳng phải là nhánh hồng đẹp nhất nhưng ít nhất, em có thể yêu lấy tấm thân đầy gai và tự hào gọi mình bằng cái tên mỹ miều - hoa hồng.


(Hãy kéo sang phải và bấm vào từng ảnh để xem đầy đủ kích thước)


- Em, em chẳng muốn làm khổ mình nữa.


Ra là không cần phải cố chứng minh rằng"tôi muốn hạnh phúc" làm chi khi mà em chỉ cần hai chữ "hạnh phúc" đã đủ để nuôi dưỡng hồn này. Vì em vẫn đang đợi ngày mình già đi, tuổi lớn dần theo tháng năm, tâm em cũng bình an theo chừng ấy.







02. “Nghe bảo Trái Đất nở ra từ trứng”.

Ngừng một chút, ta hãy cùng nhau suy nghĩ thế nào là hướng về cuộc sống?

Như thế nào em mới cảm thấy đủ? Vì sao em lại mong mình mau già đi đến thế?



Em lại lơ lửng.

Từng ngày trôi qua, em thêm mệt mỏi. Vì cố chấp nên em luôn tự gánh lên mình những áp lực vô hình của sự hoàn hảo nhằm cố chứng tỏ bản thân vẫn rất ổn. Liệu có mấy ai nhìn ra được sự bất ổn trong lớp vỏ da người đang chực chờ vồ lấy và nuốt chửng luôn sự mong manh còn lại cuối cùng của em?



Xa chạy cao bay được thì càng tốt vì em muốn mình cùng có điệu nhảy cuối. Nhẹ tháo giày, em thả lỏng toàn thân. Thật tuyệt khi được nhảy nhót với đôi chân trần đồng thời nhịp bước theo tiếng nhạc, cứ như thế, làn da em lại được tiếp xúc nhiều hơn với bề mặt. Khi tim chăm chú lắng nghe, chân sẽ tự khắc chuyển động thành những vòng tròn đẹp mắt. Em nghĩ, mình có thể lưu giữ những khoảnh khắc hân hoan như thế này mãi về sau để còn có thể cùng nhau chia sẻ sự đồng điệu trong tâm hồn.




Trái tim này đập vì cần được lắng nghe. Thân thể này sống vì cần em nuôi dưỡng. Tâm trí muốn nghỉ vì cần em biết đủ. Giống như hình tròn không có điểm bắt đầu và điểm kết thúc, trứng là biểu tượng của trời và đất. Truyền thuyết kể lại rằng Trái Đất nở ra từ trứng (*) - biểu tượng của sự sinh sản và tái sinh. Vì thế, mỗi khi có một quả trứng bị đập vỡ thì điều đó lại gieo nên một mầm sự sống mới từ những điều cũ.



Tình yêu mà bạn xứng đáng có được vẫn luôn hiện diện ở bên trong bạn. Hãy bắt đầu trao yêu thương cho bản thân mình đi. Bạn không tin điều tôi nói ư? Thế tại sao bạn lại có thể trao cho người khác quá nhiều tình yêu như thế? - Najwa Zebian.

Thôi nghĩ rằng sự già dặn của tâm trí sẽ tăng tiến theo độ tuổi vật lý của cơ thể vì điều đó chẳng phản ánh đúng sự thật. Khi em cứ cố lấp đầy vỏ trứng cho kẻ khác thay vì của mình, hậu quả là quả trứng đó ngày càng bung bét từ bên trong. Em đang kiên trì học hỏi từng ngày để chờ đến khi tâm hồn mình đủ chín chắn thì lớp vỏ đó sẽ nứt toác và để lộ ra phần nội hàm. Có lẽ, đây là lúc em phải ngừng kìm hãm tâm tư. Em đã quá sợ hãi cái cảm giác mắc kẹt trong quả trứng hỗn mang của những cảm xúc vô định, nên em dùng hết sức mình để đập vỡ nó từ bên trong. Liệu em có quá mải mê trong việc cố nặn da người thành những biểu cảm khó coi để chiều lòng bọn họ?


(Hãy kéo sang phải và bấm vào từng ảnh để xem đầy đủ kích thước)

Xấu hổ làm sao! Em sợ không ai yêu mình, nhưng em càng sợ việc thực ra mình cũng chẳng yêu thương gì bản thân mình. Thế rồi em đi gặp họ để nói về sự tổn thương. Mặc dù vỏ quả trứng vốn dĩ khá cứng nhưng em cũng đợi được đến cái khoảnh khắc nó mỏng dần vào cuối quá trình ấp nở - cũng là lúc ngàn ánh sao bừng sáng nơi góc nhỏ tối tăm mà bọn em đang trốn. Khi vỏ quả trứng vỡ nát, sự thống nhất của sự sống và sự tồn tại cũng theo đó mà tái tạo lại. Có phải cách duy nhất để trưởng thành là em phải trải qua muôn vàn đau thương trong quá trình hình thành nên lớp da người mới? Em sẽ hỏi họ rằng: Người có còn muốn đi tiếp với em không? Trong quá trình cơ thể này không ngừng lớn lên và già đi, em sẽ học cách làm chủ chính mình và luôn đối thoại với bản thân để chữa lành cho những nỗi đau còn âm ỉ.


Em xin hôm nay được trả lại cho người tất cả dũng khí năm đó. Hóa ra điều người luôn chờ đợi là sự tỉnh ngộ ở nơi em. Mãi em mới hiểu được: Không phải em không thể sống thiếu một ai, mà do em đã quá buông thả cảm xúc của chính mình, rồi mặc nhiên nó cứ dần khô kiệt đến một lúc nào đó thì chẳng còn gì cả… Chuyện cũ đã qua nên việc tiếp theo em có thể làm là có ý thức chấp nhận những sai sót, lỗi lầm trước đây và nỗ lực trở nên tốt đẹp hơn để bước tiếp trên hành trình chấp nhận sự khác biệt của mình. Chẳng sợ khi phải buông bỏ mà chỉ sợ khi lòng chẳng đành nên em cần học cách đối diện với phần tối.



Nội tại (**) mang đến hạnh phúc thực sự. Bên trong em toàn vẹn thì em mới có sức mạnh để chăm lo cho bên ngoài và sẵn sàng chia sẻ niềm hạnh phúc với mọi người.



Em tiếp tục ngóng chờ ngày một ai khác thoát khỏi lớp kén…

N.ex.T.

(Ex, Next)

(Vẫn còn kể)

Chú thích:

(*) đề cập đến thuyết vũ trụ từ quả trứng: https://vi.vvikipedla.com/wiki/World_egg

(**) đề cập sức mạnh nội tại của con người: https://en.wikipedia.org/wiki/Immanence



Bài đăng liên quan

Xem tất cả

Bình luận


Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

Số 500 phố Terry Francine
San Francisco, CA 94158

bottom of page